Tối hôm đó cháu gái tôi sinh nhật.
Tôi lỡ hẹn. Lịch trùng với một buổi Zoom đã đặt sẵn từ trước với các nhà đầu tư, một buổi mổ tòa nhà dòng tiền cho cả cộng đồng đang chờ. Tôi ngồi ở quán cà phê trên đường Trường Chinh cả buổi tối, chuẩn bị số liệu, rồi vào Zoom nói chuyện với từng người.
Sáng hôm sau tôi gọi cho cậu em họ, hỏi có muốn đi chơi với tôi một chút không, coi như bù lại. Cậu ấy bay từ ngoài Bắc vào riêng để dự sinh nhật cháu, giờ chuẩn bị bay về. “Trưa nay em về rồi anh, thôi để lần khác.”
Tôi không kể chuyện này để than. Tôi kể vì lúc chạy xe máy về, bụng đói, ghé mua ổ bánh mì ăn dọc đường, tôi nghĩ mãi về việc nên mua gì cho cháu để coi như lời xin lỗi.
Tôi quyết định sẽ không mua đồ chơi.
Tôi sẽ mua một cuốn sách. Sách về những người đã sống một cuộc đời có giá trị, để bố mẹ cháu có thể đọc cùng cháu mỗi tối. Để cả nhà ngồi lại, nói chuyện về những điều lớn hơn một buổi tiệc sinh nhật: cách nghĩ về tiền, về công việc, về việc trở thành một người tử tế và có ích.
Vì sao tôi kể chuyện này cho các nhà đầu tư của mình
Tôi làm dòng tiền bất động sản đã hơn mười năm. Có những buổi tối tôi lỡ hẹn gia đình vì một cuộc gọi với người đã tin tưởng đưa tiền cho tôi quản lý dòng tiền của họ. Tôi không nói ra chuyện này để kể công. Tôi nói ra vì tôi nghĩ có người xứng đáng biết mình đang giao tài sản của mình cho ai, và người đó thật ra đang đánh đổi gì mỗi ngày.
Tôi biết trong số các anh chị đang đọc, có người từng một lần “chọn sai thầy, sai thời điểm” và mất một khoản tiền lớn đến mức không dám tin thêm lần nào nữa. Tôi không xin ai tin ngay. Tôi chỉ muốn kể một buổi tối thật, để anh chị tự đánh giá.
Tài sản dòng tiền, với tôi, chưa bao giờ chỉ là con số chảy về tài khoản mỗi tháng. Nó là thứ mình dựng lên đủ vững để một ngày để lại cho người sau, giống như cuốn sách tôi định mua cho cháu, một thứ còn lại lâu hơn một món quà sinh nhật.
Bài viết ghi lại từ trải nghiệm cá nhân, không phải cam kết hay lời hứa lợi nhuận đầu tư dưới bất kỳ hình thức nào.