Kỷ luật của nhà đầu tư bất động sản dòng tiền, nhìn từ một ngày Chủ Nhật

5 giờ sáng Chủ Nhật, dậy thiền dù tối hôm trước thức tới 2 giờ sáng giám sát công trình

Tối hôm trước, tôi thức tới gần 2 giờ sáng ở công trình. Giám sát kéo dài hơn tôi tính. Không phải lần đầu, nhưng vẫn đủ để cơ thể rã ra.

Sáng hôm sau, đáng lẽ tôi dậy sớm hơn. Nhưng đêm đó tôi cho phép mình ngủ thêm, báo thức lùi xuống 5 giờ. Một sự nhân nhượng nhỏ, tôi vẫn tự đặt cho mình một giới hạn.

5 giờ, tôi dậy. Ngồi xuống, hành thiền tới 6 giờ.

Không ai chấm công một người vừa thức đến 2 giờ sáng vì việc của người khác. Ngủ bù là điều dễ hiểu nhất, dễ tha thứ nhất. Không ai đứng cạnh ghi lại tôi có dậy đúng giờ hay không, có ngồi thiền đủ hay không. Chính lúc không ai nhìn, một người mới thật sự lộ ra mình là ai.

Thiền xong, tôi tập thể dục, hít đất, chống đẩy cho tỉnh hẳn người. Rồi ngồi vào bàn học ngoại ngữ. Sau đó mở máy, làm việc với trợ lý AI của mình, sắp lại việc trong ngày.

Tôi từng viết lại cảm xúc của mình đêm hôm đó, nguyên văn: “Tôi không nghĩ ngày hôm nay tôi lại thức đến tận gần 2 giờ sáng để giám sát công trình. Thực ra thì đây cũng là công việc đều đặn mà tôi đã chọn nó, nên là có những lúc tôi phải đối diện với việc đấy.”

Không than. Chỉ đối diện, rồi đi tiếp.

Xong việc buổi sáng, tôi tự pha một ấm trà Thái Nguyên, mua ở tiệm tạp hóa gần nhà. Ở Sài Gòn tôi không mang bộ ấm trà, đành dùng phin cà phê để lọc. Tráng một nước, đổ đi, rồi mới pha thật. Thiếu điều kiện thì làm với những gì đang có, không bỏ qua bước nào.

Bữa trưa 80 nghìn đồng chia đôi của một người đang giữ tiền của người khác

Ấm trà vừa cạn thì đến giờ ăn. 12h30, một cộng sự trẻ đi cùng tôi bảo đói. Tôi tạt vào cửa hàng tiện lợi gần nhà. Mua 6 quả chuối, 3 quả dưa leo, 2 ổ bánh mì nhỏ, 2 chai sữa chua. Tổng 80 nghìn đồng.

Đứng ở quầy tính tiền, tôi chia luôn tại chỗ. 6 quả chuối, mỗi người 3. 3 quả dưa leo, chia đôi. Mỗi người một ổ bánh mì, một chai sữa chua. Không nhẩm phần nào to hơn. Không ai nhường ai.

Nhiều người hình dung người đứng đầu một công ty đang quản lý tài sản của hàng chục nhà đầu tư sẽ ngồi một bàn ăn khác. Nhưng tôi tin một điều, cách một người chia 80 nghìn đồng cũng chính là cách người đó chia tiền của người khác. Không lấy phần hơn. Không để ai chịu thiệt mà không biết.

Tôi không kể chuyện này để chứng minh mình khổ hạnh. Bữa trưa hôm đó chỉ đơn giản là bữa trưa. Đói thì ăn, ăn thì chia đều, không có gì phải nghĩ ngợi. Nhưng cái thói quen chia đúng nửa, tự nhiên tới mức không cần ai nhắc, đó là thứ tôi mang cả vào việc tính từng đồng lợi nhuận trả về cho nhà đầu tư.

80 nghìn đồng chia đôi. Không ai phải hỏi ai có công bằng không. Tiền của người khác, tôi cũng muốn được chia như vậy.

Trong lúc chờ mua đồ, tôi tranh thủ ghé mua thêm một hộp kem bôi chân. Mấy ngày liền thức khuya, uống ít nước, chân nổi vài nốt. Người bán thuốc dặn uống nhiều nước hơn, bôi kem mỏng, ngày hai lần. Việc nhỏ, nhưng cơ thể vẫn có cách nhắc rằng nhịp sống này không miễn phí.

Lỡ hẹn sinh nhật cháu, nhưng không lỡ cuộc gọi cho mẹ ở Hà Nội

Ăn trưa xong, tôi lên đường ngay, không nghỉ lâu. Đầu giờ chiều, tôi lái xe lên quận 10. Mục tiêu rõ ràng, đưa cháu nhỏ của em trai đi bơi, ghé mua thêm cuốn sách nhân sinh nhật cháu. Hôm trước tôi đã lỡ hẹn, không đến dự được. Lần này tôi muốn bù.

Tới nơi, em trai tôi đã đưa các cháu đi bơi trước rồi. Tôi đến trễ một nhịp, không kịp xuống nước cùng cháu. Chỉ còn kịp ngồi chơi với các cháu một lúc ngắn, hỏi cháu thích món quà nào, cười với cháu vài câu. Ngắn thôi, nhưng là thật.

Rời khu chung cư, tôi gọi điện lần lượt. Đầu tiên là vợ tôi. Rồi đến em gái tôi. Cuối cùng là mẹ tôi, ở Hà Nội. Không ai nhắc tôi phải gọi, tôi tự thấy cần gọi. Mỗi cuộc chỉ vài phút, hỏi ăn cơm chưa, hỏi ngủ có ngon không, vậy thôi. Nhưng gọi đủ ba người, không thiếu ai.

Trong lúc đi bộ qua sân chung cư, tôi chụp vài tấm ảnh, ánh đèn chiếu vào gốc cây, khu BBQ chung, mấy phòng sinh hoạt cộng đồng vắng người dùng. Tôi không chụp để đăng đâu cả. Chỉ là mắt tôi lướt qua, giữa một buổi chiều đã trật khỏi kế hoạch ban đầu.

Tôi không đến kịp buổi bơi của cháu. Nhưng tôi ghé qua, dù muộn. Tôi không hẹn trước với mẹ, với vợ, với em gái. Nhưng tôi gọi, đúng lúc tôi nhớ ra, không đợi ai nhắc.

Tôi hay nghĩ giữ lời là làm đúng điều đã hứa, đúng giờ đã hẹn. Nhưng có những ngày việc cuốn đi hết, lịch vỡ hết, hẹn nào cũng trễ. Ngày đó, giữ lời chỉ còn là một việc, quay lại. Dù trễ.

Ly chè đậu hũ 80 nghìn đồng, trước ca đổ bê tông ban đêm ở công trình Gò Dầu

Trên đường lên quận 10 chơi với cháu, tôi tạt qua công trình quận 12 trước. Nhìn một vòng, phần hoàn thiện đã lên hình. Tôi yên tâm đi tiếp.

Tới 33 Gò Dầu thì không khí khác hẳn. Đèn pha đã bật, máy trộn bắt đầu chạy. Anh em đang chuẩn bị trực ca đổ bê tông ban đêm, người xếp cốp pha, người kiểm lại đường ống bơm, ai cũng cắm cúi, mặt căng. Ca đổ đêm kéo dài tới khuya, đứng cả buổi, ăn uống thất thường, có người còn chưa kịp ăn tối.

Ngay lúc đó, một chị bán đậu hũ và chè dạo đẩy xe ngang qua cổng công trình. Tôi gọi chị vào, không hỏi ai muốn ăn gì, lấy luôn 5 cốc đậu hũ, 3 cốc chè, 80.000 đồng. Đưa hết cho anh em, ăn trước khi vào ca.

Không ai nhờ tôi việc này. Chị bán chè không quen biết gì tôi, hôm sau chưa chắc gặp lại. Anh em thợ làm công, tôi trả lương, xong việc là xong, không cần lấy lòng ai. Nhưng tối đó họ đứng đó vì công trình của mình, trời tối, việc nặng, không ai chấm công để ghi lại tôi có mua hay không.

80.000 đồng không đáng bao nhiêu. Nhưng không ai bắt tôi làm việc đó.

Tôi hay nghĩ về điều này khi có người hỏi vì sao nên tin một người quản lý tiền của họ. Câu trả lời không nằm ở con số lợi nhuận tôi đưa ra, mà ở cách người đó đối xử với người ít quyền lực nhất trong chuỗi việc, lúc không ai nhìn thấy. Tiền của anh, tôi cũng sẽ đối xử như vậy khi không có anh ở đó.

Rời công trình, tôi mới thật sự về nhà. Mở máy tính, xem lại các video đã dựng xong chưa, kiểm tra hệ thống vận hành tự động ở Hà Nội còn chạy đúng không. Xa hàng trăm cây số, chỉ cần nhìn màn hình vài phút là biết chỗ nào đang ổn, chỗ nào đang trôi.

Xong việc, tôi rủ em rể pha trà. Hồng trà và trà san tuyết. Không bàn chuyện làm ăn, không mở laptop ra giữa chừng. Chỉ ngồi chờ nước sôi, chờ trà ngấm, rót ra uống. Sau một ngày chạy từ công trình quận 12 qua Gò Dầu, lên quận 10 rồi vòng về, đó là khoảng lặng đầu tiên tôi cho phép mình có. Tôi ngồi thiền thêm một lúc ngắn, không dài như buổi sáng, đủ để người chậm lại.

Cơm dọn xong, cả nhà gọi tôi vào ăn cùng. Không có món gì đặc biệt để kể lại. Nhưng đó là bữa cơm duy nhất trong ngày tôi ngồi ăn cùng người thân, không cầm điện thoại, không nghĩ chuyện công trình.

Ăn xong, tôi quay lại bàn làm việc, mở chương trình học tiếng Anh, ngồi nói chuyện với giáo viên khoảng một tiếng. Thỉnh thoảng quay sang góp chuyện với người ngồi gần, rồi lại học tiếp. Không ai bắt tôi phải học lúc gần nửa đêm sau một ngày đã dậy từ 5 giờ sáng. Tôi tự đặt ra cho mình, giờ nào cũng vậy, có khách hay không có khách, mệt hay không mệt.

Nhìn lại, một buổi tối gói đủ bốn việc: trà, thiền, cơm nhà, một giờ học. Không việc nào to tát. Nhưng nếu hôm nay bỏ một việc, ngày mai tôi sẽ dễ bỏ tiếp việc khác. Kỷ luật không nằm ở những ngày rảnh rang, mà ở đúng cái ngày mệt nhất, người ta vẫn chọn làm.

Cảnh quan chung cư buổi tối, ánh đèn chiếu vào gốc cây

21 giờ 30, quay lại công trình giữa đêm, không ai bắt buộc

Tưởng ngày đã khép lại ở bữa cơm và giờ học tiếng Anh, nhưng chưa. 21 giờ 30, tôi lấy xe quay lại Gò Dầu.

Không ai gọi tôi đi. Ca đổ bê tông đêm, anh em vẫn làm được mà không cần tôi đứng đó. Nhưng đổ bê tông là việc không được phép sai, nên tôi đi.

Ra tới cửa mới nhớ bỏ quên túi điện thoại và dây sạc trên phòng. Quay xe lại tòa nhà, gọi cửa lên tầng 28 lấy đồ. Xuống tới sảnh, đường tới Gò Dầu đã kẹt cứng. Tôi đi vòng qua mấy con hẻm, vừa lái vừa tính trong đầu còn bao lâu nữa xong phần chân.

Tới nơi, gặp một kỹ sư mới của đội thi công, lần đầu quen biết. Chưa kịp bắt tay xong câu chuyện thì đêm đó vách hầm bê tông có chuyện.

Chuyện đó tôi sẽ kể ở một bài khác.

Ở đây tôi chỉ muốn nhắc một điều. 5 giờ sáng tôi dậy thiền dù tối hôm trước thức tới gần 2 giờ. 21 giờ 30 cùng ngày, tôi lại lấy xe ra công trình lần nữa. Không ai chấm công tôi cả hai lần đó. Không ai đứng đó kiểm tra tôi có mặt hay không.

Một ngày đi trọn vòng. Bắt đầu bằng việc ngồi yên một mình lúc trời còn tối. Kết thúc bằng việc đứng giữa công trường lúc thành phố đã ngủ. Ở giữa là bữa trưa chia đôi hai người, cuộc gọi cho mẹ, ly chè đậu hũ tám mươi nghìn cho anh em thợ, bát cơm ăn cùng gia đình em trai, một giờ ngồi học tiếng Anh.

Không có gì trong đó là diễn cho ai xem. Vì chẳng có ai xem cả.

Nếu anh đang cân nhắc gửi gắm một phần tài sản dòng tiền

Tôi không viết bài này để hứa hẹn điều gì với ai.

Nếu anh đang có một khoản tiền nhàn rỗi, và đang cân nhắc đưa vào bất động sản dòng tiền, tôi chỉ xin anh một điều. Đừng hỏi con số lợi suất trước. Hãy hỏi người sẽ giữ tiền của anh một câu khác: một ngày bình thường của họ trông như thế nào. Không phải ngày họ chuẩn bị sẵn để gặp anh. Một ngày như bao ngày khác, không ai dặn trước phải diễn.

Nếu có thể, hãy tới tận công trình một lần. Đứng nhìn cách người đó nói chuyện với anh em thợ. Xem họ có nhớ một việc nhỏ không ai bắt phải làm không, như dừng lại mua cho cả đội một cốc chè trước ca làm đêm. Những chi tiết đó không nằm trong bản thuyết trình nào. Nhưng nó nói thật hơn mọi con số.

Câu hỏi thường gặp

Bất động sản dòng tiền khác gì bất động sản chờ tăng giá?
Bất động sản dòng tiền tạo ra thu nhập cho thuê đều đặn ngay khi đang sở hữu, thay vì chỉ trông vào lúc bán ra mới có lãi. Đây là hướng tôi theo đuổi hơn 11 năm nay, bắt đầu từ việc vận hành cho thuê tại Hà Nội.

Cap Rate SÀN 6% nghĩa là gì?
Đây là mức lợi suất cho thuê tối thiểu tôi dùng làm tham chiếu khi thẩm định một tài sản, tính trên dòng tiền vận hành thực tế. Con số này mang tính tham chiếu, mỗi tài sản, mỗi thời điểm có thể khác nhau, cần thẩm định riêng cho từng trường hợp trước khi anh quyết định.

Vì sao founder DAPANO tự đi giám sát công trình ban đêm?
Vì đổ bê tông là công đoạn không được phép sai, sai thì khó sửa. Tôi chọn có mặt ở những thời điểm rủi ro cao nhất, dù không ai bắt buộc, vì đó là tài sản của nhà đầu tư mà tôi là người trực tiếp vận hành và chịu trách nhiệm.

Làm sao biết một người quản lý tài sản có đáng tin không?
Tôi nghĩ đừng chỉ nhìn con số họ đưa ra. Hãy nhìn cách họ đối xử với người ít quyền lực nhất trong công việc, lúc không ai giám sát họ. Cách một người chia một bữa trưa nhỏ cũng là cách người đó sẽ chia tiền của người khác.


Cao Thái Toàn
Founder & CEO DAPANO, đầu tư bất động sản dòng tiền. Hơn 11 năm kinh nghiệm thực chiến bất động sản dòng tiền tại Việt Nam. Bắt đầu bằng vận hành cho thuê hơn 20 tòa nhà tại Hà Nội, từng mất 300 triệu đồng tiền cọc năm 2020 vì mua trúng tài sản dính quy hoạch, từ đó xây dựng hệ thống thẩm định và mô hình mua, xây, cho thuê, tái cấp vốn. Hiện trực tiếp giám sát các công trình xây dựng tại Sài Gòn, song song vận hành các tòa tại Hà Nội. Sứ mệnh tôi theo đuổi ở DAPANO là biến tài sản giả thành tài sản thật, đầu tư thông minh, sống viên mãn.

Bài viết này là chia sẻ trải nghiệm cá nhân, không phải lời khuyên đầu tư hay cam kết lợi nhuận. Lợi suất bất động sản dòng tiền tôi tham chiếu ở mức Cap SÀN 6%, số liệu nêu ra mang tính minh họa, cần xác minh theo từng trường hợp cụ thể trước khi anh quyết định.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

💬 Nhắn tư vấn
Lên đầu trang